Truyện Tác Đại Thần
Hợp Đạo Thích Lo Chuyện Bao Đồng
50 Chương
Tu thần đạo môn đầy tiềm năng; khát vọng trở thành một người giỏi luyện khí đạo môn siêu nhiên, quản lý và thống trị thiên hạ; sức mạnh võ đạo thần tiên vang dội, đoạt sự thống trị của thế giới; Ma môn yêu đảng luôn ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để gây náo loạn. Một thế kỷ tăm tối đổ xuống, loạn lạc và bao nhiêu thảm họa giáng xuống đất nước, nhưng sự sống vẫn tiếp tục. Một người đàn ông trẻ trùng sinh về thời đại đó, chiếm lấy thân thể của một đứa trẻ bần hàn và bắt đầu cuộc hành trình mới của mình. Anh ta phải đối mặt với những kẻ săn đuổi và sự đe dọa của Ma môn yêu đảng, nhưng anh ta quyết tâm phát triển bản thân và trưởng thành. Dần dần, anh ta phát hiện ra rằng mình có tiềm năng để trở thành một tu sĩ vĩ đại. Một ngày, trong giấc mơ, anh ta nhìn thấy một người đàn ông với chiếc nhẫn đeo trên tay. Người đó là Xích Tiêu - một vị quan lừng danh của đạo quan. Nào, hãy cùng đi tìm hiểu cuộc phiêu lưu của anh ta!
Chờ Một Mai Nắng Đến
103 Chương
Tác giả: Hoàng Kim (Aiko) Thể loại: Đô Thị, Đam Mỹ Giới thiệu: Công: Phạm Thụy Nghi, từ nhỏ mồ côi, cha mẹ bị sát hại, đến năm 7 tuổi được Dương Quyền Triết đưa về nhà chăm sóc. Sau này lớn lên làm vệ sĩ chủ chốt chịu trách nhiệm bảo vệ cho Dương thiếu gia. Tính cách lạnh lùng, nghiêm túc, tàn nhẫn. Làm việc theo lý trí không bao giờ có khái niệm để tình cảm xen vào. Thụ: Dương Thần, thiếu gia nhà họ Dương, tính tình nhìn vào thì lạc quan, tốt bụng nhưng thực chất là một người đa sầu đa cảm. Cậu luôn giữ trong lòng những chuyện phiền muộn, ít tiếp xúc với gia đình. Từ nhỏ đến lớn người cậu thân thiết nhất chỉ có mình hắn. Cả hai gặp nhau khi còn là những đứa trẻ. Thuở hồn nhiên ấy, họ cứ ngỡ cả đời sẽ luôn ngập tràn hạnh phúc. Nhưng số phận con người luôn là thứ không ai đoán trước được. Tình cảm vốn dĩ là đơn thuần nhưng những bất trắc cuộc đời lại khiến cả hai rơi vào hố sâu vô lối. Liệu đến cuối cùng, họ vẫn sẽ giữ được cho mình những hạnh phúc như ban đầu hay sẽ lướt qua nhau như hai con người xa lạ chưa từng quen biết, gặp gỡ..

Biểu Thúc Luôn Bắt Nạt Ta Đến Phát Khóc
20 Chương
Hán Việt: Tổng bị biểu thúc khi phụ khóc Tác giả: Thu Sắc Vị Ương Số chương: 55 Tình trạng: Hoàn Editor: dzitconlonton, Cẩm Hi Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại,Cường thủ hào đoạt, Ngọt sủng, Sạch, HE Văn án Khương Uyển Xu là thiên kim nũng nịu của phủ Thừa tướng, cũng là chấp niệm trong lòng Lâm Chiếu Thần. Tại thời khắc nàng xuất giá, hắn cử binh tiêu diệt nhà chồng nàng, một đạo thánh chỉ khiến nàng thân bất do kỷ, đem nàng trói buộc vào tòa kim ốc, dùng giọng nói khàn khàn dụ dỗ nàng: “Uyển Uyển, gọi biểu thúc.” Nàng cắn môi, lí nhí gọi: “Biểu thúc.” Sau đó, tiểu cô nương nhìn thì ngoan ngoãn lại dám trèo tường bỏ trốn. Khi Lâm Chiếu Thần tìm được thì nàng đang chật vật khóc thút thít trong làn mưa, vừa yếu ớt vừa quật cường: “Lâm Chiếu Thần, ta hận ngươi.” Hắn đau lòng ôm lấy nàng: “Ta phải làm sao với nàng bây giờ?” “Thả ta đi đi.” “Không được đâu, Uyển Uyển.” Ánh mắt hắn thâm trầm, giống như muốn cắn nuốt nàng. Một đời này, lấy núi sông làm sính lễ, kim ốc làm lồ||g, hết lần này đến lần khác, nàng đã định là không thể nào trốn được, tránh không thoát. Cái ôm của hắn, là một đời của nàng. 【 hướng dẫn đọc 】 Nữ chính vừa mềm mại vừa nhát gan, ưu điểm lớn nhất chính là vẻ đẹp của nàng, toàn văn đều bị nam chính bắt nạt ( hoa rớt) cưng chiều. Nam chính không phải người lương thiện, vừa cao lãnh lại vừa cường ngạnh. Toàn văn ngọt sủng!

Anh Ở Phía Nam Đám Mây
63 Chương
Tên truyện: ANH Ở PHÍA NAM ĐÁM MÂY Tác giả: Cảnh Hành Tên Hán Việt: Tha tại Vân Chi Nam Thể loại: Hiện đại, cảnh sát chống ma tú.y x phóng viên, trinh thám phá án, cảm động, BE/HE tùy cảm nhận Số chương: 20 Chương dài (40 chương ngắn) Editor: Fanpage Trên Kệ Sách Có Gì? / Fanpage Áo_bông_nhỏ Giới thiệu: Khi mới gặp, anh cả người toát lên vẻ khát máu, như bóng ma chìm sâu. Anh hỏi, cô là ai? Từ đâu tới? Đến đây làm gì? Thật lâu về sau, cô mới nghĩ ra câu trả lời chân chính, "Tôi là Thẩm Tầm, từ phương Bắc xa xôi đến Vân Nam, để gặp người mình yêu." Anh là Mufphy của cô, ban cho cô tình yêu say đắm mê người như trong mơ, mê hoặc linh hồn, choáng ngợp tâm trí, khiến cô thành ngh.iện. Cô như binh lính qua sông, mang theo kiều diễm, vì anh vượt mọi chông gai, cam tâm tình nguyện đi về phía trước. "Trình Lập, nếu anh muốn quay về cưới em, một nắp lon cầu hôn cũng được." Thẩm Tầm. "Ở khoảng thời gian đen tối nhất trong cuộc đời, có một cô gái cố chấp yêu tôi như vậy." Trình Lập.

Đừng Chọc Cái Kia Rùa
79 Chương
Chỗ này có chỉ rùa đen, Nó chính là cái thổ phỉ! Cường đạo! Vô sỉ bại hoại! Chớ chọc hắn! ~~~~~~~~ Không tính chính thống dị thú, là huyền huyễn tiên hiệp, nhìn chư vị tất biết.

Cửu Châu Hải Thượng Mục Vân Ký
73 Chương
Tác phẩm: Cửu Châu Hải Thượng Mục Vân Ký (九州·海上牧云记) Tác giả: Kim Hà Tại Editor: Tiểu Thanh Thanh ========== Lưu ý: Đây không phải tác phẩm “Ta muốn đến Cửu Châu” hay “Cửu Châu Thiên Không Thành”. Cửu Châu đơn giản là một thế giới tưởng tượng không có hệ thống thần tiên như Ngọc Hoàng, Phật Tổ, mà gồm nhiều tộc người có dị năng sinh sống. Hải Thượng Mục Vân Ký là một trong nhiều tác phẩm lấy bối cảnh trong thế giới Cửu Châu. Tiết tử: Nàng, mở mắt từ bóng tối. Mị là sinh linh do khí tích tụ trong trời đất ngưng kết thành, chúng sinh ra từ hư vô, đầu tiên có linh hồn, sau lại dựa trên tâm nguyện của bản thân mà ngưng tụ ra thực thể. Có thể là một con chim, có thể là một thân cây, nhưng thời gian dần trôi, chúng mong muốn trở thành người, một con người hoàn mỹ. Nàng chính là một mị linh như thế, nàng không trải qua thời thơ ấu và thiếu niên, khi vừa mở mắt phá kén, đã mang tinh hoa hiếm có ở thời kì thanh xuân đẹp đẽ nhất. Nàng nhìn thân thể không mảnh vải của mình chiếu xuống mặt nước, nhìn mặt hồ lấp lánh ánh sáng và bãi cỏ ngậm sương ướt át, thế gian này cũng mỹ lệ như mình. Khi du lịch trên thế gian, nàng lại thất vọng sâu sắc, không ngờ đa số con người đều có dáng vẻ tầm thường như vậy, thậm chí còn rất xấu xí. Người nông dân kia thì đen đúa, ông chủ quán trọ kia thì bụng dạ quanh co, tên lang thang kia thì mắt lệch mày nghiêng… Thế gian này chính là do đám người như vậy tạo thành, vì một chút cơm canh hoặc đồng thù, bọn họ một thân mồ hôi khó ngửi vất vả ngược xuôi. Mà trên mặt đất cũng không phải lúc nào cũng có hoa cỏ và gió mát, thường thấy cát vàng, nước bùn cùng xương trắng. Nàng bắt đầu có chút hối hận vì đã tới thế gian này, vì vậy muốn tìm một sơn cốc u tĩnh không người để lánh đời. *Đồng: Cu, thù: 1/24 lạng thời cổ. Nhưng nàng sống trong núi ba tháng đã hối hận. Tuy rằng nơi này có hồ nước trong sạch, có nai trắng và chim hoàng oanh, thế nhưng luôn có một cảm giác kỳ quái làm phiền nàng. Nàng chưa từng có cảm giác này khi còn là một linh hồn phiêu hốt, nàng cực kì khao khát được nói chuyện với một người, sau đó nghe người đó nói. Nàng rốt cục hiểu rõ mình đã không thể trở về làm linh hồn thanh thoát đơn độc trên thế gian như xưa nữa, nàng đã là người, là người thì sẽ cô đơn. Vì vậy nàng lại tới chốn phố phường lần nữa, nhưng không ngờ trong đám đông nàng càng thêm cô đơn, vì chẳng ai thèm chăm chú nghe nàng nói, tất cả mọi người chỉ tập trung vào gương mặt đẹp đẽ của nàng, như thưởng thức một bức tranh hoặc quan sát một món hàng. Nàng bắt đầu sợ, nàng vừa muốn hòa vào đám đông vừa muốn rời xa. Khi nàng đang quanh quẩn trên con đường nhỏ ở ngoại thành, chẳng biết làm sao, thì một nam tử tuấn mã yên vàng đi tới trước mặt nàng. Mục Vân Cần là một hoàng đế giỏi võ, đây là truyền thống của tộc Mục Vân thị, tổ huấn yêu cầu mỗi đại hoàng đế của Mục Vân hoàng tộc đều phải biết tự lãnh binh xuất chinh. Đó là lí do mà Mục Vân Cần cung mã thành thạo, trước nay hắn đi tuần đều giục ngựa lao nhanh, vứt đại đội ra sau đầu, căn bản không sợ thích khách. Khi vẫn làm hoàng tử thì hắn từng tiên phong dẫn quân xông vào trận địa quân địch, chém giết trong vạn quân, mấy tên thích khách với hắn chỉ là trò cười. Vốn Mục Vân Cần đã lướt qua nàng, lại đột nhiên thắng ngựa, chính hắn cũng không rõ vì sao. Quay đầu nhìn lại, hắn đột nhiên nghĩ, vốn tưởng bản thân đã nắm thiên hạ trong tay, chẳng qua cũng chỉ là một bần phu đáng thương mà thôi. Cái nhìn chăm chú lúc này, quyết định hưng vong thiên hạ.

Bạn Trai Tôi Là Kẻ Sát Nhân
36 Chương
Tác giả: Mircle Silva Thể loại: Đô Thị, Truyện Teen Giới thiệu: Đi qua nhà tắm, cô nghe thấy có tiếng nước chảy. Trắc là Soojin đang tắm rồi, cô đắn đo có lên lên tiếng hay không. Tự ý vào nhà người ta đã không được rồi, cứ lặng lẽ bỏ đi có sao không? Chợt dưới sàn nhà lan ra một vũng nước, cô sững sờ vì đó không chỉ có nước mà còn có máu pha loãng vào. Mùi máu theo hơi nước bốc lên càng làm cô hiện ra bao nhiều suy nghĩ. Hajoon vội vàng kéo mạnh cửa nhà tắm ra. " Soojin...!" Hajoon như đứng hình tại chỗ, khác với tưởng tượng của cô thay vì Soojin thì trong nhà tắm lại là một người phụ nữ. Cô ấy lạnh lẽo ngâm mình trong dòng nước đang chuyển màu đỏ của máu. Hajoon vội vàng di di người phụ nữ nhưng điều đó thật vô nghĩa khi người phụ nữ này đã chết rồi. Trong lòng cô không khỏi rối bời. Sao trong nha Soojin lại có một người phụ nữ chứ? Đã vậy cô ấy còn tự sát nữa. Nhận ra tình hình đang xấu dần chắc cô nên tìm Soojin. Chợt cô cảm thấy có gì không đúng lắm, quay lại kiểm tra xác người phụ nữ. Không có vết thương nào đang rỉ máu trên tay cô ấy cả mà là từ một vết thương lớn ở ngực. Hajoon như lặng người đi, chẳng phải như vậy là cô ấy bị người ta gϊếŧ sao? Ai gϊếŧ? Ở đây là nhà Soojin...chỉ có cậu ấy.

Trác Phác
112 Chương
Giới thiệu *Trác Phác (tìm ngọc trong đá, mài dũa đá thành ngọc): Từ những viên đá thô muốn tạo thành ngọc phải trải qua quá trình mài dũa kỳ công. Câu chuyện này cũng là hành trình của một người thầy, một người “nghệ nhân” đã dạy dỗ học trò của mình thành một văn nhân có khí chất, có học thức, có cốt cách và tấm lòng lương thiện. “Ngọc bất trác bất thành khí, nhân bất học bất tri lý” “Ngọc kia chẳng dũa chẳng mài Cũng thành vô dụng, cũng hoài ngọc đi” Đặc biệt, nhân vật chính trong truyện – Tề Thời Sâm – chữ “Sâm” trong tên bạn cũng có nghĩa là “ngọc”. ———

Nước Mỹ Được Cả Danh Và Lợi
243 Chương
Thành danh muốn kịp lúc, kiếm tiền muốn kịp lúc, được cả danh và lợi ở nước Mỹ hưởng thụ nhân sinh sung sướng. Nước Mỹ, Hollywood, thương chiến, giải trí Mỹ, minh tinh cùng điện ảnh.

Ở Lại Bên Anh - Khổ Tư
31 Chương
Bạn đang đọc truyện Ở Lại Bên Anh của tác giả Khổ Tư. Trần Bách Kiêu vẫn luôn là một người nghiêm túc, chuẩn mực, tựa như một chiếc đồng hồ tỉ mỉ nhất, cứ lặp đi lặp đi những thứ thường ngày không chút trì hoãn và thay đổi. Có điều, đôi khi có những lúc ngẫu nhiên giữa lúc nhích sang giây khác, Trần Bách Kiêu sẽ nhớ về người bạn trung học Dương Trĩ của mình. Anh còn nhớ như in hình ảnh Dương Trĩ đeo máy trợ thính, ngồi ở chiếc bàn cạnh cửa sổ làm bài thi. Ánh mắt anh xuyên qua đám đông giữa họ, lặng yên đậu lên bóng dáng mảnh khảnh của Dương Trĩ. Rất nhiều rất nhiều năm về sau, Trần Bách Kiêu vẫn luôn coi Dương Trĩ như giấc mộng đẹp của mình, chỉ khi say ngủ mới có thể gặp lại. Cho nên Trần Bách Kiêu cực kỳ ghét việc mất ngủ, anh phải mua loại gối thoải mái nhất, chiếc giường êm ái nhất. Dù sau khi mở mắt ra, tất cả đều tan biến, nhưng Dương Trĩ mãi mãi là áng văn sinh động nhất giữa cuộc đời nhạt nhẽo đơn điệu của Trần Bách Kiêu...

Thiên Quang Tuế Nguyệt
29 Chương
Bạn đang đọc truyện Thiên Quang Tuế Nguyệt của tác giả Reese. Một chữ tình, là muôn vàn khúc chiết. Một mối duyên, lại dây dưa khôn lường. Trên núi có cây này cây có nhánh Trong tim có người này người chẳng hay Ta ngâm khúc ca tỏ hết nỗi tương tư Trong mộng tìm kiếm bóng hình người Bầu trời đêm thật đẹp nhưng không phải là nhờ có mặt trăng sao, không có ánh trăng bầu trời chỉ là một màn màu đen. Ban ngày mà không có mặt trời thì cũng chỉ như ban đêm, ngày người bình an là ngày trời có nắng, không có người chỉ có bầu trời ảm đạm. Một người đi tìm ánh sáng, một người đi tìm phương thuốc. Một người bị lạc giữa màn sương mù, một người đi lạc giữa rừng gai nhọn.

Mộng Giang Hồ
98 Chương
Tác giả: Mạc Phong Trần Thể loại: Kiếm Hiệp Giới thiệu: Đông Thành, tứ quốc, chín xứ Cửu Địa, quỷ nhân xuất thế, thân vác nắp quan, tiến về phía trước, quyết không ngoái đầu. Bắt đầu muộn, không có nghĩa là về đích hận đời, không hận người, đời ta vô sầu. Trần Bạch Hoàng ta đời này đắng cay đã đủ, mật ngọt chưa trải, quyết tiến không lùi. Dù có là quân cờ, ta cũng phải làm tướng. Dù có là sâu kiến, ta cũng phải sống tốt. Thế nhân cười nhạo ta khờ, không quan trọng, có mỹ nhân ở bên, hết thảy đều ý nghĩa.



