Truyện Độc quyền BNS

Tiên Trà Quan Ký Sự
72 Chương
Văn án: Chưa bao giờ gặp mặt gia gia qua đời, Hà Thanh ở đầu thất hồi hương. Hồi hồn đêm, Hà Thanh gặp phải nguy hiểm, may mắn được Tiên Trà Quan Kha đạo sĩ cứu giúp. Đạo trưởng sắc bén lại soái, chúng ta nói chuyện yêu đương đi. Muộn tao đạo trưởng cùng ôn hòa học sinh từ chuyện xưa. Kha Sư Thành X Hà Thanh Mân Nam bối cảnh, bắt quỷ trảo yêu. Chỉ do hư cấu, tin tưởng khoa học

Chu Nhan
147 Chương
Giới thiệu nội dung: Chu Nhan là tiền truyện trong hệ liệt "Kính" của tác giả Thương Nguyệt, bắt đầu từ sự kiện Chu Nhan - quận chúa tộc Xích thuộc vương triều Không Tang đào hôn cùng khúc mắc tình cảm giữa nàng và sư phụ mình là Thời Ảnh thuộc Đại Thần cung trên đỉnh Nghi Sơn. Vận mệnh vương triều Không Tang cũng vì vậy mà thay đổi - bao gồm cả Tô Ma - tiểu giao nhân mà nàng thu dưỡng về sau thay đổi cả vận mệnh vương triều. Dưới những quyền mưu toan tính, tình cảm và số phận từng người nhỏ bé bị nắm trong tay, người có thể nghịch thiên cải mệnh kia, sẽ phải chịu đựng nỗi đau không cách nào tưởng tượng nổi. Đây là chuyến phiêu lưu của một thiếu nữ, cũng là một đoạn sử thi kỳ huyễn mỹ lệ. Giới thiệu tác giả Thương Nguyệt: Thương Nguyệt (giản thể: 沧月; phồn thể: 滄月; bính âm: Cang Yue) tên thật là Vương Dương (王洋), sinh ngày 15 tháng 5 năm 1979 tại Chiết Giang, Trung Quốc là một trong những tác giả đại diện tiêu biểu của dòng tiểu thuyết tân võ hiệp tại Trung Quốc đại lục. Tên tuổi của cô được liệt vào nhóm "Thần Châu Tân ngũ hiệp", một trong năm đại diện nổi bật của dòng kiếm hiệp Trung Quốc hiện nay (nhóm Thần Châu ngũ hiệp bao gồm: Kim Dung, Lương Vũ Sinh, Cổ Long, Ngọa Long Sinh và Ôn Thụy An.) Ngoài ra, cô còn được xem là nhân vật hăng hái đi đầu trong phong trào sáng tác truyện võ hiệp của phái nữ. Thương Nguyệt bắt đầu đăng truyện trực tuyến lên mạng từ năm 2011. Ban đầu cô nổi tiếng với thể loại võ hiệp, sau là đến thể loại tiểu thuyết viễn tưởng huyền bí dài tập. Thương Nguyệt từng giành được giải nhất trong cuộc bình bầu tác phẩm Tân võ hiệp do tạp chí Đại hiệp và Danh thám tổ chức năm 2001 với tác phẩm "Huyết Vi". Tác phẩm của cô cũng được đăng dài kỳ trên nhiều tạp chí kiếm hiệp. Năm 2007, chỉ trong 10 ngày đầu tiên ra mắt, tác phẩm "Thất Dạ Tuyết" (trong Đỉnh Kiếm Các hệ liệt) của cô đã bán được hơn 80.000 bản, trở thành tiểu thuyết kiếm hiệp bán chạy nhất trong năm ở Trung Quốc. Giới thiệu về hệ liệt Kính: Hệ liệt Kính là bộ truyện hoành tráng dữ dội mà đằm thắm ôn nhu của nữ hiệp Thương Nguyệt. Tác phẩm có bối cảnh là cuộc chiến tranh giữa ba thế lực lớn: Đế quốc Thương Lưu cầm quyền của Băng tộc, tàn dư của cựu Vương triều Không Tang, cùng những giao nhân có nguồn gốc nơi biển cả tự do vô tận, vùng lên không cam chịu kiếp sống nô lệ. Truyện không có một nhân vật chính xuyên suốt, mà mỗi nhân vật đều có một cái “tình” riêng, khiến cho họ không còn chỉ là cái xác vô hồn bị điều khiển bởi quyền lực và lợi ích. Chữ “tình” của Thương Nguyệt, chữ “tình” đặt giữa ân oán hận thù, giữa mưu mô toan tính, giữa cái chung với cái riêng, là chữ "tình" bi thương mà diễm lệ tuyệt trần.

Tôi Thật Sự Không Thiếu Tiền
99 Chương
Giới thiệu 1. Sầm Thanh đi vào rạp hát, cảm thấy nam chính vở kịch đẹp trai diễn giỏi dẻo dai, cô xin cơ hội tham quan hậu trường, tạo quan hệ thân thiết với anh. Sau khi người đàn ông từ chối, Sầm Thanh vẫn không bỏ cuộc, cô tiếp tục đưa ra điều kiện hấp dẫn: “Tôi biết thù lao diễn kịch của các anh, thù lao đóng phim có thể trả cho anh dựa theo diễn viên tuyến một.” “Không đóng phim, không thiếu tiền.” Sầm Thanh bị anh khách khí mời ra hậu trường. Sầm Thanh càng cản càng hăng, đuổi theo người đàn ông đi hơn nửa đất nước lưu diễn, lần nào cũng ngồi tại hàng ghế đầu tiên, không hề có ngoại lệ. Sau đó, Sầm Thanh cảm thấy quả thật hết hy vọng, cô nắm chặt tấm vé không vào rạp hát mà ngồi ở cửa ngẩn người. Sau khi vở kịch kết thúc, người đàn ông chưa thay trang phục diễn đã chạy ra, anh lấy quạt xếp trong tay nâng cằm Sầm Thanh: “Ngàn dặm trường chinh chỉ thiếu một bước, sao em lại bỏ cuộc rồi?” 2. Bộ phim mới sắp khởi quay. Đột nhiên có một ngày Sầm Thanh nghe nói ở vòng tài trợ thứ hai tìm được một ông lớn ra tay hào phóng, nhưng muốn tự mình diễn vai nam chính. Cô suy diễn ra hình tượng những nhà doanh nhân trung niên xuất sắc, cô hết hồn, mồ hôi lạnh ứa ra toàn thân, lảo đảo chạy tới phòng họp ngăn cản tai họa này. Ai ngờ, người ngồi trong phòng hội nghị là Đoàn Sinh Hòa mà cô đuổi theo hơn mười mấy buổi diễn trong chuyến lưu diễn. Người đàn ông thay đổi dáng vẻ chuyên tâm diễn xuất, đi theo sau là vài nhân vật có tiếng trong ngành. Một cú điện thoại trong một phút có thể được mất hàng chục triệu, một chiếc khuy măng sét có thể ngang bằng tiền lương cô cực khổ kiếm được trong một năm. Đoàn Sinh Hòa cách chiếc bàn cười với Sầm Thanh: “Tôi rất hứng thú với kịch bản của em, cho nên mang vốn tiến vào đoàn phim.” 3. Tại phim trường, biên kịch Sầm Thanh xem một cảnh phát lại đã được đạo diễn duyệt, cô cứ cảm thấy không đạt tới hiệu quả mà mình mong muốn. Nam chính kiêm nhà đầu tư Đoàn Sinh Hòa ngồi một bên, anh quan sát những người đang chờ tại hiện trường —— “Ánh đèn, bối cảnh, trang phục tạo hình, đạo diễn… em thấy cần đổi cái nào?” Sầm Thanh:???

Như Ý Xuân
89 Chương
Tên truyện: Như Ý Xuân – Gả cho quyền thần bần hàn. Tác giả: Chanh Dữ Bạch. Thể loại: Cổ đại, cưới trước yêu sau, ngọt sủng, cung định hầu tước, góc nhìn nữ chính. Số chương: 89 chương + 9NT Trans + beta: Nàng fish. Giới Thiệu Tầm Lại là hạ thần được tân đế ưu ái, là con dao sắc nhọn, chỉ đâu đánh đó của tân đế. Mặc dù tướng mạo trông cực kỳ anh tuấn, nhưng hắn đi đến đâu người người đều cảm thấy nguy hiểm đến đấy. Mọi người lén đặt cho hắn một cái tên, gọi là ‘Diêm vương mặt ngọc”. Ngoài mặt, các thế gia đại tộc tỏ ra rất cung kính hắn, nhưng trong lòng lại thầm coi thường hắn xuất thân nghèo hèn. Một ngày nọ, con dao này đã chém lên phủ Thịnh Lăng hầu. Sau khi bãi triều, Thịnh Lăng hầu cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa mà đứng trước mặt hắn chửi ầm lên: “Thằng nhãi ngươi chỉ là một con chó điên, có cái gì đáng để tự hào chứ? Dám chọc vào bản hầu, bản hầu sẽ cho ngươi biết tay!” Tầm Lại hừ lạnh một tiếng, nhìn Thịnh Lăng hầu bằng đôi mắt vô cùng lạnh lẽo. Hôm sau, Thịnh Lăng hầu nhận được một thánh chỉ, tân đế hứa hôn đích trưởng nữ của ông cho Tầm Lại. Thịnh Lăng hầu tức đến độ ba ngày không lên triều, tuy nhiên, một tháng sau, đích trưởng nữ Thịnh Lộ Yên vẫn phải vào Tầm phủ. Thời gian đầu, tất cả mọi người đều thương cảm cho Đại cô nương phủ Thịnh Lăng hầu, vì một đóa hoa yêu kiều như thế mà phải cắm vào một bãi cứt trâu. Sau này, khi thấy nàng càng ngày càng được yêu chiều, người đến phủ nhờ vả càng lúc càng đông. Vở kịch nhỏ Tân đế tổ chức yến tiệc để chiêu đãi trọng thần, Tầm Lại thấy thê tử bưng tới một bát cháo lạnh thì khẽ chau mày, song hắn vẫn đưa tay cầm lấy, uống hết trong vài ngụm. Thịnh Lộ Yên nhìn ánh mắt của mọi người, chợt nảy ra một ý, nàng bắt đầu lau lệ: “Đại nhân, hôm qua thiếp thân chỉ nói ngài một câu, vậy mà hôm nay đến cháo cũng không thể uống sao?” Gân xanh trên trán Tầm Lại hơi nảy lên, muốn nói gì đó. Thịnh Lộ Yên lặng lẽ kéo tay áo và lắc đầu với hắn. Tầm Lại thở ra một hơi, nghiêm mặt nói: “Nếu còn không nghe lời thì đến cả nước cũng đừng hòng uống!” Nghe vậy, Thịnh Lộ Yên rưng rưng nước mắt. Ánh mắt của đám đông lại tràn đầy sự thương cảm. Sau đó, đã không còn ai đến tìm nàng cầu xin thương tình nữa. Hướng dẫn đọc: 1. Cưới trước yêu sau. 2.Nữ chính diễn sâu vs nam chính lạnh lùng.

Gió Xuân Rực Lửa
100 Chương
Văn án: Tình yêu của anh, như gió của cánh đồng hoang vu bát ngát, dữ dằn nhưng cũng không kém phần dịu dàng. Đội trưởng Quý của khu bảo hộ động vật hoang dã có tính cách cứng nhắc, vừa không dễ chọc vừa khó hòa hợp. Sau khi vừa đi công tác một chuyến, nghe nói anh đã có bạn gái. Mọi người xúc động: Cô gái nhà ai lại không có mắt như thế. Một ngày nào đó, có một cô gái mắt sáng mày ngài, dịu dàng xinh xắn đến khu bảo hộ. Cô ấy nói: “Tôi tới tìm bạn trai.” Lúc ấy trong miệng Quý Bắc Chu vẫn ngậm thuốc lá, cả người dựa vào thân xe việt dã với vẻ lười nhác, phả ra từng vòng khói, nhưng vừa mới nhận điện thoại xong, người đã chạy đi mất hút. Không được sự cho phép của anh, mấy người kia không dám đi, đến khi trời đã tối, bọn họ mới nhìn thấy người nào đó dắt tay cô gái kia đi tới gần. Nhìn mấy người xếp hàng theo thứ tự, cô gái nhỏ hỏi với vẻ tò mò: “Cũng muộn rồi mà, bọn họ đang làm gì thế?” Quý Bắc Chu: “Chắc cũng đi ngắm sao giống chúng ta.” Sau đó mọi người lại nhìn thấy đội trưởng nhà mình khẽ hỏi cô ấy: “Em thích ngắm sao, hay là thích ngắm anh hơn?” Mọi người lại cảm khái: “Là chúng ta không có mắt mà!” Một câu vắn tắt: Một câu chuyện nhỏ ngọt ngào. (Đội trưởng khu bảo hộ động vật hoang dã – Nghiên cứu sinh) (Quý Bắc Chu – Lâm Sơ Thịnh)

Cùng Người Chung Áo
80 Chương
Văn án Giang Tự Hành gặp một mỹ nhân dưới trời tuyết lớn, sợ mỹ nhân chết rét nên đành cởi áo cho mỹ nhân mặc. Sau đó, hắn bị cảm lạnh. Mỹ nhân có ơn lo báo, lẳng lặng ngồi bên giường chăm sóc nhìn hắn cả một ngày. Ấy vậy mà khỏi bệnh xong Giang Tự Hành chẳng nói tiếng nào đã tóm chặt lấy mỹ nhân đòi cởi đồ người ta. Mỹ nhân: Ngươi, ngươi cởi áo ta làm chi?

Nhân Sinh Ta Từng Bỏ Lỡ
6 Chương
Tác giả: Khinh Chu Thể loại: Cổ đại, thị giác nữ chủ, ngược nữ trước ngược nam sau, HE(huhuending) Dịch bởi: Lanse + Mây Giới thiệu: Ta nhét con dao vào tay hắn để hắn gi.ết ta. Hắn không đồng ý, đỏ mắt cầu xin ta buông tay. Không sao, ta có thể giúp hắn. Ta nắm lấy tay hắn, từng tấc từng tấc một đâm vào tim ta. Hắn khóc, nhưng ta lại mỉm cười.

Lạc Diễn Tiên
108 Chương
Văn án: Nàng từ nhỏ bởi vì tranh thủ tình cảm của cha với mẫu thân mà nữ phẫn nam trang, trở thành trưởng tử của Phủ Định Quốc Hầu nhằm giấu giếm thân phận, nàng chỉ còn cách giả dạng làm thiếu gia ăn chơi trác táng, thanh danh đã sớm thành một đống hỗn độn y như kết quả nàng mong muốn. Nàng là công chúa kim chi ngọc diệp, vì trợ giúp huynh trưởng đoạt vị, đành bất đắc dĩ gả cho nàng.

Hôn Lễ Của Chúng Ta
7 Chương
[Zhihu] HÔN LỄ CỦA CHÚNG TA Tác giả: 小柒崽子 Thể loại: ngôn tình, khác... Giới thiệu Vào ngày diễn ra hôn lễ của chúng tôi, chú rể không hề xuất hiện. Lúc đó tôi đang mang thai đến tháng thứ 4, dù đã gọi điện cho anh ấy rất nhiều lần nhưng không có ai bắt máy, và cuối cùng là điện thoại không liên lạc được. Xung quanh bắt đầu xuất hiện những tiếng xì xào: "Lần đầu tiên tôi thấy chú rể trốn hôn đấy." "Cũng đâu có luật nào ép phải kết hôn, người ta không muốn cưới nữa thì bỏ thôi.” Từng cơn gió lạnh thoảng qua, tôi hụt hẫng đứng trong lễ cưới của chính mình, luống cuống an ủi những vị khách đang lần lượt rời khỏi lễ đường. Cả ngày hôm đó tôi ngây ngốc chờ ở góc phố, cho đến khi mọi người đã giải tán cả rồi thì anh ấy vẫn không hề đến. Một dì đứng bên cạnh tôi buột miệng nói một câu. "Giang Thâm hình như là con riêng của vợ cũ của bố cô đấy, chắc hẳn làm ra chuyện này để trả thù cô rồi.” Trên đường trở về nhà, câu nói đó cứ quanh quẩn mãi trong đầu tôi. Trong lúc tâm trí lơ đãng, xe của tôi đã va chạm với một chiếc xe tải, tôi và đứa con mới 4 tháng tuổi đã bị chôn vùi dưới gầm xe oan nghiệt.

Vị Ương
5 Chương
Đây là năm thứ mười sau khi ta chết. Tạ Dung Khâm đã biến bạch nguyệt quang của hắn thành người lợn. Hắn như thể phát điên cầu tiên vấn đạo, thu nhận kì nhân dị sĩ, tìm kiếm tung tích của ta. Nhưng hình như hắn đã quên, ta sớm đã chết rồi. Bị chính tay hắn giết chết.

Phản Diện Như Tôi Quyết Bơ Đẹp Vai Chính
4 Chương
Tôi cảm thấy kiểu người giống như tôi chắc là sẽ bỏ qua nam nữ chính mà một lòng đọc sách để thi vào một trường đại học lý tưởng, kiên trì học tập để đóng góp sức mạnh cho sự nghiệp nghiên cứu khoa học nước nhà.

Sương Hoa
3 Chương
Thứ muội của ta gần đây dường như đã thay đổi thành một người khác. Ban đầu nàng nhát gan rụt rè như chim cút, trong một đêm liền biến thành tài nữ tinh thông cầm kỳ thư họa, ngay cả thái tử có hôn sự với ta cũng phải liếc mắt nhìn nàng một cái. Mọi người đều khen nàng là một thỏi vàng bị chôn vùi, chỉ có ta biết, nàng ta vốn không phải là Tống Duy Nguyệt lúc đầu nữa.



