“Tấn thương thương hội Kiều Đức Trung lão gia, gửi lễ hai mươi con Ngân đông qua, một tượng Di Lặc kim Phật…”
Hàng người xếp hàng chờ tặng lễ nghe hát tên, sắc mặt mọi người đều thay đổi.
Có quản sự quay người rời đi, vừa đi vừa nhỏ giọng lẩm bẩm: “Trương Chước này ăn hối lộ cũng quá khó coi rồi, có quan viên nào dám nhận lễ mà lộ liễu như vậy không?”
Tiểu nhị bên cạnh quản sự tò mò hỏi: “Chưởng quỹ, chúng ta không tặng nữa sao?”




