Thấy Lưu Tiểu Viễn chỉ né tránh chứ không tấn công, Tư Mã Liên biết Lưu Tiểu Viễn đã sớm nhìn ra điểm yếu của ông ta, tức giận mắng một tiếng đáng ghét nhưng lại bất lực không làm gì được.
Thấy vẻ mặt của Tư Mã Liên, Lưu Tiểu Viễn đứng từ xa cười nói: "Tư Mã Liên, tôi thích nhất là bộ dạng muốn giết tôi mà bất lực của ông, ha ha..."
Tư Mã Liên nghe vậy, thấy vẻ mặt vênh váo của Lưu Tiểu Viễn, tức giận nghiến răng nghiến lợi.
Cây chùy đen trong tay một lần nữa bay về phía Lưu Tiểu Viễn, Lưu Tiểu Viễn cười né tránh một lần nữa.




