"Ồ?" Gần như ngay lập tức, gã đã lộ vẻ mặt kinh ngạc vô cùng, bởi vì ngay trước mắt gã, A Phúc bị câm đang khoanh chân ngồi trên một tảng đá, nhắm mắt ngưng thần, linh khí lượn lờ xung quanh thân thể, tiết tấu phun ra nuốt vào nhịp nhàng, giống như đã hòa làm một thể với thiên địa này.
Giả Nguyên Bảo nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, lập tức đối chiếu với câu nói " linh khí nhân uân biến hư không, bế mục ngưng thần cảm khí thông" mang đến ấn tượng trực quan nhất cho mình.
Đây rõ ràng là đã tiến vào cảnh giới tu luyện rồi!




