Từ Phượng Niên liếc nhìn đôi tay Công Tôn Dương đặt bên mép bàn, cười nói:
“Ta ngay cả Tiêu Khương còn giết được, giết một Công Tôn Dương đã tụt xuống Tam phẩm như ngươi cũng chẳng khó. Hơn nữa ngươi và ta cách nhau bao xa? Cho dù ngươi có kịp cầm lấy cung sừng trâu và ống tên, thành công kéo giãn khoảng cách để bắn Liên Châu Tiễn, nhưng ngươi thật sự cho rằng có thể thoát khỏi Ngụy phủ sao? Ngụy Phong sẽ để Bắc Mãng Lưu Hạ Thành biết có một con cháu tướng môn Bắc Lương đến đây ư? Đến lúc đó khoan nói ta và Ngụy Phong thế nào, Ngư Long Bang sẽ là kẻ đầu tiên chết thảm toàn bộ. Ba chữ trung hiếu nghĩa, chữ hiếu không bàn, hai chữ trung nghĩa, dường như đối với Công Tôn Dương ngươi mà nói, vế sau có cũng được mà không có cũng chẳng sao.”
Công Tôn Dương vốn tính tình ôn hòa bỗng trở nên dữ tợn, mười ngón tay như móc sắt bấu chặt vào mép bàn, run rẩy nhưng vẫn không lên tiếng. Mặt bàn khẽ rung, khiến nước trà trong hai chén nổi gợn sóng, hương trà càng thêm nồng đượm.
Từ Phượng Niên vươn hai ngón tay ấn lên chén trà sứ trắng mỏng tang trong suốt, cúi đầu nhìn mặt nước trong chén, không chút cảm xúc nói:




