Hoàn Ôn thở dài, phẩy nhẹ phong tấu chương trên tay: “Vậy còn muối chính? Ai kiếm tiền mà chẳng được, vốn là miếng thịt béo bở rơi vào miệng kẻ khác, ngươi cứ nhất quyết muốn nhổ răng trong miệng cọp sao?”
Trương Cự Lộc cười lạnh: “Nước tù thì thối, nước chảy thì trong. Quyền ban phát diêm ấn đã nằm trong tay bọn chúng mười mấy năm, kiếm được số tiền mà con cháu mười đời sau cũng không tiêu hết, triều đình ban thưởng còn chưa đủ hậu hĩnh sao? Quân công lớn đến mấy cũng nên có giới hạn. Đã đến lúc đổi một nhóm người khác ngồi vào vị trí hốt bạc mỗi ngày rồi!”




