Tên thị đồ đứng bên cạnh lên tiếng xin chỉ thị: “Đô sứ đại nhân, chúng ta có nên tiến vào trong không?”
Hà Cảnh xua tay, cau mày vắt óc suy nghĩ: “Những con quái vật này, hình như trước đây ta từng nghe nói tới rồi.”
Đám thị đồ không dám hỏi nhiều, chỉ có tên đệ tử Phù Lương được hắn sủng tín nhất mới cung kính lên tiếng: “Đô sứ kiến thức uyên bác, trong cung chẳng ai sánh kịp. Bởi vậy ngài mới phải vất vả như thế, Vạn Qua chiểu trạch cũng phải đi, sa mạc Bàn Long cũng phải đến.”
Ở trong Thiên cung, Hà Cảnh quả thực nổi danh nhờ sự uyên bác, các vị Đô Vân sứ khác như Bạch Tử Kỳ chẳng hạn, tuy mang tiếng là nhạy bén, nhưng xét về phương diện này thì đều phải cam bái hạ phong.




