Khi bóng chiều chạng vạng, một đội tu sĩ rời khỏi Đan Đỉnh Thành từ cửa Tây, bóng dáng Trần Lâm cũng ở trong đó.
Vừa ra khỏi thành, Bạch Cốt phu nhân cất giọng: "Từ giờ phút này trở đi, các vị chính là người cùng thuyền, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia. Nếu có ai muốn tự thân đơn độc hành động, hiện tại có thể rời đi, coi như ta phát thiện tâm mang các ngươi ra ngoài. Nếu hiện tại không đi, cho đến khi đột vây kết thúc, đều phải nghe theo hiệu lệnh của ta, không được phép nửa đường rời đội!"
Mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, ai nấy đều im lặng không nói.




