Ẩn Quân gỡ mặt nạ kim loại xuống, để lộ một gương mặt thanh tú gầy gò trạc bốn mươi tuổi, tóc mai buông xuống vai, ông dõi mắt nhìn những gợn sóng lấp lánh như vảy vàng trên biển, thần sắc khổ sở: “Hôm đó ở phế tích Long Thành, nàng suýt chút nữa đã bại lộ bí mật mình còn sống, vì vậy không thể ở lại Lăng Tiêu Sinh Cảnh được nữa.”
“Sau khi chia tay, nàng đi dọc theo Đông Hải về phía bắc. Có lẽ đã đến Vũ Lâm Sinh Cảnh ở phía bắc Đông Hải, cũng có lẽ đã đi đến một nơi xa hơn.”
“Thiên hạ rộng lớn, nhưng nguy hiểm ở khắp mọi nơi, có lẽ nàng sẽ chết ở nơi đất khách quê người, từ đó bặt vô âm tín. Cũng có lẽ nhiều năm sau, nàng sẽ bí mật trở về, như một vị khách đường xa phong trần, hoặc như một người trở về với vẻ tang thương tiều tụy. Vậy thì đó sẽ là bao nhiêu năm sau?”
“Nếu Cửu Lê Chi Thần còn ở đây, nếu Thương Vương còn sống, nếu khôi thủ khôi phục tu vi, có lẽ mọi chuyện sẽ khác. Có lẽ vậy!”




