Lại hai ngày trôi qua.
Một đạo ô quang ngưng luyện tựa mực xẹt ngang trường không rồi đột ngột dừng lại!
Dương Duệ đứng giữa không trung, huyền âm tử khí quấn quanh thân. Hắn chau mày thật chặt, ánh mắt sắc như câu, gắt gao nhìn chằm chằm vào khe nứt xa xa, nơi hàn nhiệt giao thoa, sương trắng bốc lên nghi ngút.
“Tâm ma cảm ứng khởi nguồn từ Tịch Minh, vốn phải chỉ thẳng đến người đó! Nhưng sao sợi dây cảm ứng này lại dẫn ta đến nơi đây? Theo tin tức ta có được, Tịch Minh chẳng phải đã nam hạ rời khỏi Bắc Minh rồi sao?” Giọng hắn trầm thấp, mang theo một tia bực bội.




