Giang Khải trợn tròn mắt, hoảng sợ len lén liếc nhìn Thẩm Nghệ sau lưng.
“Điều này, ác vậy sao!”
Nguyễn Ngữ thở dài một hơi, “Khổ hành tăng là chức nghiệp thích hợp với hắn nhất, điều kiện của nhà hắn không tệ không cần mang Hạch thổ ra, cho nên hắn có thể chuyên tâm tu luyện, ta đoán chắc hắn muốn tu luyện trong gian khổ, quên mất trong hiện thực không được như ý.”
Giang Khải không ngờ hội viên của mình lại gặp chuyện bi thảm như vậy.




