"Trừ phi nó bằng lòng liều mạng, nếu không thì một phần vạn cũng không có. Có điều, chỉ cần không phải kẻ ngốc, tuyệt đối sẽ không vì một Vấn Tâm kiếm mà liều sống liều chết. Làm được đến nước này, còn ai có thể trách cứ nó quá đáng? Trong lòng nó chắc cũng hiểu rõ, sẽ không kiên trì đến cùng đâu."
Lưu Hiển cười lắc đầu: "Sư đệ, ngươi cũng động lòng yêu tài rồi sao?"
Phương Hạc quay đầu lại: "Tài năng này, hay là thôi đi. Nếu có thể giống như Tiểu Lưu Ly nhà ngươi, vậy thì tốt rồi."




