Ngay sau đó, cây gậy chống trong tay vỡ tan, một sức mạnh cuồn cuộn từ trong cơ thể Nguyệt Trường Minh tuôn trào ra, truyền vào mảnh trăng khuyết đó.
Ầm ầm!
Tức tốc, Minh Nguyệt Quang Luân bộc phát năng lượng vô cùng bá đạo, tức khắc phát nổ, ánh sáng chói mắt rực sáng khắp nơi, đồng thời cũng ngăn cản đòn thương đó trong vài hơi thở.
Khi ánh sáng đó biến mất, Nguyệt Trường Minh không còn ở đó nữa.




