Hứa Viêm ngồi trên đỉnh núi, lắng đọng lại võ đạo của mình, thực lực tăng lên mỗi ngày, thậm chí vào một lúc nào đó, trong võ đạo của hắn tựa như có kiếm quang sắp xếp.
Kiếm quang sắp xếp, tạo thành một loại quy luật, hoặc là một trình tự nào đó.
Lý Huyền thấy vậy thầm mừng, “Ủa, Hứa Viêm sắp ngộ ra kiếm trận rồi ư?”
Với thiên phú yêu nghiệt của Hứa Viêm, xem xong trận đồ, ngộ ra kiếm trận thì Lý Huyền cũng không thấy kinh ngạc lắm.




