Thập trượng hồng sa nhuyễn, yên chi nhập thủy hàn. Bên trong giường êm, có thân ảnh triền miên không ngớt.
Từ Ngôn cảm thấy cực kỳ thống khổ như thể có một ngọn lửa cháy hừng hực trong lòng, không chỗ nào phát tiết. Còn Bàng Hồng Nguyệt, bị hắn ôm lấy, lập tức kinh hoảng luống cuống tay chân.
Gấm lụa tung bay, quần áo rách tươm, nữ hài sợ hãi đến xanh mặt, kinh hoàng rút đao ra, trở ngược sống đao vung lên. Từ Ngôn giống như dã thú bị sống đao đập một cái, buồn bực hừ một tiếng rồi ngất đi.
Bàng Hồng Nguyệt thở hổn hển, lấy tay che ngực,đôi mắt như ngọc ngập nước mắt mang theo nỗi xấu hổ, ủy khuất cùng giận dữ. Nàng vốn muốn bàn với Từ Ngôn về chuyện tranh đoạt chủ vị, không nghĩ lại bị hắn chiếm tiện nghi, suýt chút nữa thì mất đi tấm thân trong trắng.




