Đêm khuya người vắng, chỗ giáp giới Phúc tỉnh cùng tỉnh Giang Nam, huyện thành nào đó.
Ánh sáng yếu ớt màu đỏ sậm lao như bay ở con đường trống trải yên tĩnh, cuối cùng dừng ở cửa một quán net.
Cửa quán net rõ ràng không có cấm chế, nhưng giày khiêu vũ màu đỏ lại như thế nào cũng không thể vào được, hổn hển “rầm rầm” đá không gian, đá ra gợn sóng không gian mỏng manh.




