"Cảm ơn ý tốt của dì. Nhưng chúng tôi không thể chờ được nữa. Vết thương trên người hắn sẽ không sao đâu, mẹ già của hắn cũng rất giỏi y thuật, có thể làm người chết sống lại. Chỉ cần còn thở được thì chẳng phải là chuyện to tát gì đâu. Hơn nữa người anh em của tôi sống dai lắm, sẽ không chết dễ dàng như thế đâu." Trần Tử Vũ vội nói.
"Phụt!"
Nghe thấy Trần Tử Vũ giải thích, nội thương của Hao Thiên lại lên cơn, không nhịn được phun một búng máu ra nhuộm đỏ lá cỏ trên người.




