Sau khi xác định phương hướng, Hồ Hạch bèn cúi người chạy về phía trung tâm tòa thành.
Đang đi, Hồ Hạch bỗng cảm thấy hơi lạnh lẽo, chung quanh lại càng thổi từng cơn gió lạnh khiến tiền âm phủ trên mặt đất đều bị cuốn lấy, tung bay trong không trung. Những chiếc quan tài treo lơ lửng trên không cũng khẽ lắc lư theo làn gió, phát ra tiếng "kẽo kẹt" của vật liệu gỗ.
Hồ Hạch run lên, cảm thấy nơi này vô cùng kỳ dị.
Nhưng điều này cũng không ảnh hưởng tới sự khát khao của anh ta đối với thi thể cường giả. Anh ta bước đi nhanh hơn nữa.




