Cao Thủ Tu Chân

/

Chương 563

Chương 563

Cao Thủ Tu Chân

Phong Hòa

3.778 chữ

07-12-2022

Kể từ bữa tiệc mừng tựu trường lần trước, Diệp Thiên

đã khiến mọi người kinh ngạc bằng bài hát “Ước mơ thuở

ngây thơ”, khiến đám người có mặt phải sửng sốt.

Hôm đó, tình cờ có một người thu âm bài hát này, sau

một vài thao tác xử lý đơn giản, Tiếu Văn Nguyệt đã đặt

nó làm nhạc chuông điện thoại di động của mình.

Cô ta không ngờ rằng lúc này lại có người gọi

cho mình!

Thời điểm điện thoại của cô ta vang lên, Diệp Thiên

Bảng mắt 9 ô tông màu: Nâu - Cam - Vàng nhũ Siêu HOT TREND - Giá chỉ 20K!

Hộp vải đựng đồ siêu gọn gàng, chất liệu vải cứng, có nắp đậy - Giá chỉ từ 20K!

Dép nữ gấu đế bánh mì 3 màu siêu xinh, đảm bảo mềm chân dễ đi với mức giá không thể rẻ hơn

Hạt lưu hương xả vải giúp đánh tan vết bẩn và cho quần áo mùi thơm cực dễ chịu, lưu hương suốt cả ngày!

cau mày, thầm nghĩ “xong rồi”.

Quả nhiên, Kỳ Nhược Tuyết lao về phía này như điên

và nắm lấy cánh tay của Tieu Văn Nguyệt.

“Nguyệt Nguyệt, Nguyệt Nguyệt, mau nói cho tôi biết, nhạc chuông của cô ở đâu vậy? Ca sĩ này là ai? Anh

Xà phòng nghệ thiên nhiên siêu ưu đãi trên Shopee: Giảm mụn, mờ thâm, da căng mướt!

Viên tỏi Đức: Bảo vệ sức khỏe cho bố mẹ trọn vẹn nhất - Tăng sức đề kháng, chống đột quỵ - Sale cực rẻ Shopee!

Giấy thấm dầu RẺ NHẤT SHOPEE - Vật bất ly thân cho các cô nàng trong mùa hè để có 1 làn da không bóng nhờn!

Máy xông siêu tiện lợi và hiện đại giá chỉ hơn 39k, đảm bảo nhanh gọn lẹ, gia đình nào cũng nên có!

ấy ở đâu? Nói cho tôi nghe, nhanh lên!”.

Giọng nói của Kỳ Nhược Tuyết nức nở, cô ấy không tài

nào giữ được vè ngoài ngây thơ ngọc nữ được nữa, lúc

này cô ấy như một cô gái bất lực chỉ muốn biết sự thật.

Tiểu Văn Nguyệt không khỏi choáng váng, lúc này cô

ta mới hiểu được chuyện gì đã xảy ra, nhưng cô ta không

biết phải trả lời câu hỏi của Kỳ Nhược Tuyết như thế nào.

Cô ta nghiêng đầu nhìn Diệp Thiên, Kỳ Nhược Tuyết

cũng nhìn theo, chết sững.

“Là… anh? Đúng là… là anh sao?”.

Thanh âm run run, ngay từ khi lên máy bay, Kỳ Nhược

Tuyết đã cảm thấy Diệp Thiên mang đến cho cô ấy một

cảm giác rất kỳ lạ.

Đó là một sự quen thuộc đến thận

xương tuỷ, nhưng bởi vì Diệp Thiên quá thờ o với cô ấy,

không có nhiều phản ứng, nên cô ấy mới cho rằng mình

đã nhầm.

Nhưng vào lúc này, bài hát rất đỗi quen thuộc ấy vang

lên, cùng với giọng hát rất đỗi quen thuộc, và thói quen

hát cũng rất quen thuộc, cô ấy chắc chắn mình không

thể nào nhận sai được.

Diệp Thiên, mặc dù chị gái và bố của cô ấy đều nói

rằng người đó đã chết, nhưng cô ấy vẫn tin rằng Diệp

Thiên chính là người cô ấy canh cánh trong lòng!

“Tôi là gì cơ?”.

Diệp Thiên biết rằng Kỳ Nhược Tuyết đã nhận ra

giọng nói của cậu, nhưng cậu vẫn giữ thái độ lạnh lùng.

“Anh vẫn không muốn thừa nhận sao? Cục Đá, rõ

ràng anh chính là Cục Đá của tôi!”.

“Có thể có người sở hữu giọng hát giống anh, nhưng thói quen hát đảo và ngắt giọng ở những chỗ nhất định

không thể bắt chước được, chỉ có Cục Đá mới có thể thể

hiện bài hát này một cách sinh động.

Tại sao anh lại

không muốn thừa nhận? Tại sao?”.

Kỷ Nhược Tuyết cảm thấy trái tim mình đang rỉ máu,

cánh tay run rẩy ôm lấy Diệp Thiên, nước mắt không kìm

được mà tuôn rơi.

Cô ấy thực sự không hiểu nổi, cô ấy và Diệp Thiên đi

cùng chuyến bay, cùng lên sân khấu khi tham gia bữa

tiệc, hơn nữa còn ngồi cùng bàn, sau bao nhiêu thời gian

như vậy, cô ấy còn công khai tình cảm của mình với Diệp

Thiên khi ở trên sân khấu, nhưng Diệp Thiên, rõ ràng là

cậu vẫn luôn ở bên cô ấy, nhưng tại sao cậu lại không

nhận cô ấy?

“Cô Kỳ, cô thật sự nhận nhầm người rồi, tôi không biết cô đang nói cái gì!”.

Diệp Thiên nhẹ nhàng cử động tay, thoát khỏi lòng

bàn tay của Kỳ Nhược Tuyết.

“Nếu cô có thời gian suy nghĩ đến những chuyện này,

thì chi bằng cô nghĩ cách giải quyết chuyện của mình

trước đi.

Đêm nay, cô đang ở ranh giới sinh từ, cô nên tự

lo cho mình trước đã!”.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!